ngày rất nóng

4 hôm nay Hà Nội đội lên hơn năm chục độ mặt đường, ngoài đi học đi làm là chỉ có trốn trong 12m2 khí điều hòa.

Rảnh quá nên nghĩ nhiều. Tự nhiên thấy hơi tuyệt vọng một tí tẹo khi nghĩ về cảnh 30 năm sắp tới cứ thế tiếp tục đi đi về về một mình.

Nhưng mà một tí tẹo thôi. Mai là mưa rồi.

a journey full of kindness

Ngày còn nhỏ, tầm cấp 1 cấp 2 gì đó mình có một quyển vở đặt kín kẽ dưới đáy ngăn tủ bàn học chỉ chuyên để xả hết tức giận vào trong. Rồi thì mình sẽ lấy bút sáp đen tô kín để không ai đọc được những từ ngữ rủa xả căm ghét trong ấy. Sau này, mình cũng không rõ lắm vì sao nhưng mình có thể quên nhanh những điều khó chịu nên cũng chẳng dùng đến nó nữa, mà thay vào đó, mình viết nhiều hơn về những may mắn trong cuộc đời mình, về những điều mà mình rất biết ơn.

Continue reading “a journey full of kindness”

Về “Suối nguồn”

Sau này mình nghiệm ra rằng để biết được một quyển sách liệu có hợp với mình hay không thì nên tìm một vài câu trích dẫn của nó thay vì đọc cảm nghĩ của người khác hay mấy cái hoa hòe vô nghĩa đóng khung ngoài bìa sách. Mỗi câu ấy chỉ là một lát rất nhỏ của quyển sách, nhưng là một lát tinh túy. Nếu có thể say một người chỉ từ một cái nhoẻn cười, cũng có thể say một quyển sách khi đã cảm đôi ba chữ.

Continue reading “Về “Suối nguồn””

on odd relationships

15380379_10207831273715678_7868466723766673322_n

Kết bạn trên facebook từ năm 2010, gặp nhau lần đầu tiên ngoài đời thực vào tháng 12 năm 2016. Mà 6 năm ấy cũng chẳng phải là tri kỉ thân thiết gì, chỉ là những người vu vơ kết bạn quen biết ban đầu do chung sở thích, sau này sở thích nhạt dần thì vẫn còn liên hệ do cảm mến tính cách và con người nhau trên mạng xã hội. Tương tác thì ngoài like post của nhau hình như mới được hai lần nói chuyện, một lần là chuyện thi Chuyên ngữ, lần sau là thi câu lạc bộ và học ở Ngoại thương. Một mối quan hệ thậm chí còn vô hình hơn cả những người gặp nhau mỗi ngày trong vài năm liền trên lớp, trên trường, thế nhưng trong lần gặp mặt vội vã khi vừa tan ca 2 ấy lại nhận được món quà sinh nhật đầu tiên của tuổi 21.
Thậm chí mình còn không hiểu được là em ý nhớ sinh nhật mình bằng cách nào nữa.

Cứ đến đầu tháng 12 là mình lại hồi hộp chờ đến ngày sinh nhật, không phải hồi hộp kiểu mong ngóng ăn chơi hay gì, I sorta expect people to forget the date, with bated breath. I don’t know, this is probably some kind of self-defeating personality disorder? Or maybe it’s just the vague belief that when I become less and less important to others, I’ll somehow feel less guilty about abandoning myself.  Continue reading “on odd relationships”

về mùi xăng trong hơi lạnh

Tháng 1 năm 2015, đặt chân xuống Charles de Gaulle, không có cảm giác gì đặc biệt lắm, vì còn đang bận nhìn dáo dác tìm cửa ra máy bay transit, chỉ sợ lạc sợ lỡ sợ nhầm sợ mất sợ đủ mọi thứ.  Như quả bóng bay chực nổ ấy. Ừ nhưng bây giờ nghĩ lại thì mình cũng chẳng còn nhớ mình đã tìm hướng ra sao, đã đi qua những khu gì, đã lên cái xe buýt màu nào nữa. Chỉ nhớ rất rõ một thứ – mùi xăng trong không khí rét căm khô khốc xộc thẳng lên não.

Continue reading “về mùi xăng trong hơi lạnh”

it’s about the child, not you

Do you remember how you hated each and every single piece of clothing your mother chose for you? You probably silently vowed to yourself that you won’t ever turn into a parent like that and will let your kids wear whatever it is that they want, didn’t you?

But then somewhere along the road of becoming a parent, you forget how it was like to be a child.

Continue reading “it’s about the child, not you”